Keyword: thơ,phdtdn,cuộc đời,phd tdn,sao,nguyên trần đức,nguyệt,trần đức nguyên,đêm đông,tiên rồng,văn tế,hịch truyền,văn hiến,mùa xuân,dân tộc,truyện kiều,tiếng việt,âu vàng
THƠ ĐỜI
Ai người đã tự hỏi mình?
Vì sao thơ nhạc lung linh sắc màu?!
Phải chăng “thơ thẩn” loạn ngầu
Người mê thơ phú đêm thâu ngày tàn
Phải chăng thơ giết thời gian
Tìm đâu khuôn ngọc thước vàng mộng mơ
Đãi Sao ghẹo Nguyệt mây mờ
Chạy theo gió gọi mưa chờ đêm Đông
Không! Không! Muôn vạn lần “Không!”
Lời thơ thắp lửa rực hồng trái tim
Tiên Rồng nguồn cội anh minh
Dân ta thắng giặc bởi tình trong thơ
Phải đâu than khóc dại khờ
Từng lời văn tế áng thơ giục lòng
Muôn nghìn nghĩa sĩ trận vong
Hoá thành ngọn lửa rực hồng hồn hoa
Hịch truyền hào khí sáng loà
Rèn binh luyện tướng nhà nhà tuốt gươm
Pháo đài làng xóm ruộng nương
Cây tre ngọn cỏ hoá muôn Anh hùng
Bầy đàn muông thú côn trùng
Hiệp đồng giết giặc không dung kẻ thù
Nhà tan nước mất nghìn thu
Giặc không giết được lời ru giục lòng
Tình yêu sóng vỗ Biển Đông
Thổi hồn Dân tộc thắp hồng trái tim
Ca dao tục ngữ lung linh
Dân ca nhạc cổ định hình nước non
Một nền văn hiến vàng son
Người xưa truyền lại sóng cồn đại dương
Bình minh xoá hết đêm trường
Mùa Xuân đại thắng biên cương an hoà
Ngôn từ tiếng nói của ta
Hoá thành điệu lý dân ca câu hò
Âm thanh cung bậc suối mơ
Người người ứng khẩu thành thơ thiện lành
Toàn dân chung ý đồng thanh
Truyện Kiều-Tiếng Việt hoạ tranh muôn đời
Âu Vàng rộng mở chân trời
Giữ gìn tiếng nói rạng ngời hồn thơ!
Bình minh từ sóng thơ
Tags: thơ đời,khuôn vàng thước ngọc,truyện kiều nguyễn du,truyện kiều còn tiếng ta còn tiếng ta còn thì nước ta còn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét