Keyword: phdtdn, trịnh công sơn, phd tdn, nguyên trần đức, khánh ly, trần đức nguyên, hương giang, mạc tư khoa
Xin gửi tới bạn đọc bài thơ được PhD TDN sáng tác với các thuật ngữ là tên của trên 200 nhạc phẩm nổi tiếng trong số hơn 600 bài hát của Trịnh Công Sơn nhân Kỷ niệm Ngày sinh của cố Nhạc sĩ 28/02/1939!
Gió ru nhạc Trịnh nắng bay
Hương Giang khúc hát mê say tình người
Thơ-Ca-Nhạc-Hoạ dâng đời
Khánh Ly Hạ trắng đất trời Ru em
Diễm xưa Sóng nhạc say men
Tình xa Giọt nước cành sen Tình sầu
Mưa hồng Cỏ xót xa đưa
Hoa vàng mấy độ Vườn xưa Bằng lòng
Ru em từng ngón Xuân nồng
Ướt mi Thuở Bống là người Tạ ơn
Bống không là Bống bồng ơi
Dân ta vẫn sống trong lời Nguyệt ca
Người về bỗng nhớ Phôi pha
Tình yêu tìm thấy Tưởng rằng đã quên
Này em có nhớ Ngẫu nhiên
Ai ngoài cánh cửa Tiếng ve gọi Hè
Gia tài của mẹ Ngày về
Người già em bé Về trong suối nguồn
Tự tình khúc Tuổi đá buồn
Ru đời đã mất Sẽ còn ai tin
Rừng xưa đã khép bóng hình
Hãy nhìn lại-nhé, Em đi trong chiều
Hát trên những xác người-thiêu
Cuối cùng cho một tình yêu Mưa hồng
Như Những giọt máu trổ bông
Nối vòng tay lớn-mênh mông Tuổi đời
Em đi bỏ lại con đường
Tôi ru em ngủ Cho lòng tàn phai
Nhớ sao Tình khúc Ơ-Bai
Vàng phai trước ngõ Ru ta ngậm ngùi
Hôm nay Xin trả nợ người
Lời thiên thu gọi nét Môi hồng đào
Sẽ còn ai Sóng về đâu
Quê hương đau nặng Đồng dao hoà bình
Ru đời đi nhé Ru tình
Ru đời đã mất Ta đi dựng cờ
Đời Ta phải thấy mặt trời
Hai mươi mùa nắng hạ ngời trong tim
Dõi Nhìn những mùa Thu đi
Nhớ mùa Thu Hà Nội Vì bé ngoan
Người già em bé cơ hàn
Tươi xanh Tuổi trẻ Việt Nam anh hùng
Sẽ còn ai Phúc âm buồn
Tình yêu tìm thấy Cho đời chút ơn
Tôi Xin trả nợ người ơi
Hoa vàng mấy độ đất trời lãng du
Gia tài của mẹ trời Thu
Như Huyền thoại mẹ lời ru muôn đời
Nghìn năm vui Tết suối hồng
Chuyện xưa Ngụ ngôn mùa Đông lạ thường
Những ngày Em ở nông trường
Em ra biên giới mến thương quê nhà
Đây Ánh sáng Mạc Tư Khoa
Đời sống không già vì có chúng em
Bà mẹ Ô Lý thân quen
Bay đi thầm lặng bao phen trong đời
Em đã cho tôi bầu trời
Em đi bỏ lại con đường cho ai
Còn Đêm bây giờ, đêm mai
Hãy Đừng mong ai, đừng nghi ngại gì
Đời cho ta thế còn chi
Mùa Xuân giọt Nắng thuỷ tinh dâng đời
Ngày xưa khi còn bé thơ
Nhớ sao Một cõi đi về cô đơn
Một lần thoáng có giận hờn
Một ngày như mọi ngày khôn lớn dần
Mùa Hè đến Mùa áo quan
Đây Người con gái Việt Nam da vàng
Ra đồng giữa ngọ lúa vàng
Tôi ru em ngủ mơ màng vòng tay
Bên đời hiu quạnh ai hay
Biết đâu nguồn cội Bay đi lặng thầm
Trào dâng Biển nhớ sóng thần
Lung linh Biển sáng tinh vân nhạt nhoà
Con mắt còn lại mờ xa
Sao Còn thấy mặt người ta ánh nhìn
Trong ta Chưa mất niềm tin
Thời gian rồi Cũng sẽ chìm trôi theo
Cuối cùng cho một tình yêu
Lặng câm Đại bác ru đêm Đêm hồng
Đời cho ta thế, chờ mong
Đoản khúc Thu Hà Nội còn trong tim
Ru em Em hãy ngủ đi
Thiên Thu Giọt lệ Em đi trong chiều
Chờ ai Hãy cố chờ yêu
Người về bỗng nhớ bao nhiêu vui mừng
Thẳm sâu Nghe tiếng muôn trùng
Níu tay nghìn trùng Tôi sẽ đi thăm
Xin cho tôi Vết lăn trầm
Xanh lòng phai tàn Yêu dấu tan theo
Thương một người những sớm chiều
Tôi Xin trả nợ người yêu cuộc đời
Tôi là ai/Tôi tìm tôi
Mai ngày Xa dấu mặt trời cỏ xanh
Thân thương trời đất yên lành
Như chim ưu phiền như cánh vạc bay!
Trịnh Công Sơn (Ghi từ màn hình Nhân Dân TV)
Tags: ru mãi ngàn năm, ru em năm ngón xuân nồng, tình khúc trịnh công sơn, nhạc sĩ trịnh công sơn