Keyword: phdtdn, thơ, hoàng hôn, tình yêu, nhớ, quên, phd tdn
Nhớ sao mà mãi hay quên
Trái tim thắp lửa cháy lên ánh hồng
Xa nhau sớm đợi chiều trông
Muốn đưa năm tháng về trong một ngày
Để cho gió gọi vườn mây
Sáng trong hoa nắng nở đầy trong sân
Bên thềm một tiếng chim ngân
Lắng sâu dòng nhạc trong ngần tiếng ca
Nụ cười toả sáng tâm ta
Từ trong sâu thẳm nhạt nhoà hồn thơ
Một dòng như tỉnh như mơ
Thoáng trong hình bóng ai chờ đợi ai
Thời gian chẳng thể mờ phai
Khắc sâu kỷ niệm tương lai cuộc đời
Nhớ thương nén lại đầy vơi
Trào dâng tím biếc một trời hoàng hôn!
Tags: hoàng hôn tím, yêu thương, nụ cười toả sáng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét